Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011

Dư luận xã hội

Đọc những dòng chữ này có thể bạn cho tôi là một người quá tham lam khi đã cố gắng đưa hết và nhiều hơn cả những vấn đề trong cuộc sống này gói vào hơn 100 trang giấy. Nhưng thực tế tôi chủ động đưa vào đây chỉ mong bạn nhìn nhận nó như một trang sách mà tôi đã đọc qua. Trong đó có không ít những vấn đề được nhìn nhận mang màu sắc cá nhân. Tôi mong rằng bạn không vay mượn ý tưởng của người khác bởi vì nó là của họ nên họ hiểu nó rõ hơn bạn. Cũng giống như hôm nay khi bạn đọc những dòng chữ này có thể bạn cho rằng nó ý nghĩa, nó thú vị và cũng có thể là quá tầm thường, quá lý thuyết. Nhưng đó là suy nghĩ của tôi, tôi hiểu nó, tôi mong muốn hiện thực nó và tôi đang thực hiện điều đó. Hy vọng bạn sẽ hiểu và làm được chi ít là bằng tôi. Tại sao vậy? Bất kỳ một người nào khi họ nghĩ ra 1 ý tưởng, họ theo đuổi nó, nó hiện hữu trong đầu họ hằng ngày và đó là lý do họ hiểu nó hơn bạn. Nếu bạn muốn theo đuổi ý tưởng đó, tôi khuyên bạn bỏ thêm thời gian, lấy ý tưởng đó làm nền tảng để đưa ra một ý tưởng khác cho chính mình, phù hợp với điều kiện hoàn cảnh của bản thân mình hơn. Nhân đây tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện về một người hoạ sỹ được xem là bậc thầy trong nghệ thuật. Ông đã trãi qua cuộc đời với đầy đủ thăng trầm. Khi đã quá cái tuổi thất tuần ông mong muốn tìm được một người học trò để tiếp tục theo đuổi sự nghiệp hội hoạ. Trong số những người theo ông để học nghề ông có một người tỏ ra trưởng thành hơn cả. Một hôm ông bảo cậu học trò này vẻ một bức tranh theo một chủ đề từ chọn. Sau 3 ngày nổ lực cố gắng để hoàn thiện bức vẻ. Cậu học trò tỏ ra rất hài lòng về bức hoạ của mình. Cậu mừng rỡ mang bức hoạ đó đến để người hoạ sĩ kia đánh giá. Xem xong bức hoạ, người hoạ sĩ cất lời: con hãy mang bức hoạ này cùng với bút mực đem treo ngoài ngã ba đường và đề bên dưới dòng chữ “đây là bức hoạ đầu tay, mong mọi người chỉ ra những lỗi hỏng giúp”.
Nghe lời thầy, cậu hoạ sĩ làm theo. Hôm sau cậu ghé qua nơi đặt bức hoạ, cậu rất sửng sốt khi thấy trên bức hoạ của mình có quá nhiều thậm chí là còn chi chít những vết khoan tròn, những chỗ lỗi. Cậu trở về nhà với vẻ mặt buồn rầu và thất vọng tràn trề. Nhưng người hoạ sĩ vẫn điềm nhiên bảo cậu học trò vẻ lại một bức hoạ khác giống như bức vừa rồi. Mặt dù rất buồn chán nhưng cậu vẫn cố gắng để vẻ lại giống hệt bức trước. Sau khi hoàn thành công việc, cậu mang đến bên người hoạ sĩ và hỏi ông sẽ làm gì với nó. Lần này người hoạ sĩ bảo rằng con hãy mang bức hoạ ra đặt nơi bức hoạ trước và đặt đầy đủ bút màu cùng dòng chữ “đây là bức hoạ đầu tay, mong mọi người chỉnh sửa giúp”.
Nghe lời thầy, cậu làm theo và đặt theo yêu cầu của thầy. Hôm sau cậu đến nơi đặt bức hoạ, cậu rất ngạc nhiên khi bức hoạ vẫn vậy mà không hề có bất kỳ chỗ chỉnh sửa nào. Bối rối không hiểu được lý do, cậu học trò chạy ngay đến lại toàn bộ cho người thầy. Nghe xong người hoạ sĩ mỉm cười một cách rất hạnh phúc. Ông nói đây là bài học cuối cùng ta muốn dạy con. Trong cuộc đời này mọi người rất dễ tìm ra khuyết điểm trong cách nghĩ, cách làm của người khác. Nhưng bảo họ sửa thì không thể nào họ làm được. Mỗi người có một hoàn cảnh, có một số phận. Khi ta chưa đặt vào vị trí của họ thì đừng vội đưa ra nhận xét gì. Hãy lắng nghe để thấu hiểu và sống một cuộc đời bằng chính khả năng của mình. Nếu hôm trước cậu hoạ sĩ trẻ vì quá nghe theo những phán xét của xã hội thì chắt cậu đã không thể tiếp tục theo nghề hoạ sĩ được nữa. Người hoạ sĩ đã dạy cho chúng ta biết được cách nhìn về một vật, một việc và cả một người. Ông cũng cho chúng ta biết về cách mà xã hội dành cho ta nhất là những người trẻ tuổi, những người mới chập chững bước vào nghề. Và bạn biết không, nếu một lúc nào đó bạn cảm thấy khủng khiếp khi là nạn nhân của những lời phê phán, oán trách và cả là nạn nhân của những trò đùa vô bổ, những cái gọi là nhỏ mọn của người khác thì bạn hãy nhớ rằng thế vẫn là chưa gì đâu vì tồi tệ hơn khi bạn chính là những người đó. Khi bạn không có cảm tình tốt với một ai đó thì bạn cần tìm ra ưu điểm của người đó để nhìn nhận. Bản thân chúng ta thường dễ nhìn thấy cái sai, cái chưa tốt của người khác mà bỏ qua mất cái điểm đúng, điểm tốt ở họ. Để nhìn thấy được cái đúng trong cái sai, cái ưu điểm trong cái nhược điểm bạn cần phải là người vừa có lòng bao dung vừa có trí tuệ.

Nếu hôm nay là ngày cuối cùng

Suốt thời gian qua có bao giờ bạn nghĩ rằng hôm nay là ngày cuối cùng của mình chưa? Tôi xin lỗi vì nếu điều đó làm bạn lo lắng, nhưng nếu bạn biết hôm nay là ngày cuối cùng của mình thì bạn sẽ nỗ lực hết mình, sẽ làm hết những gì có thể để ngày mai không thấy quá muộn. Nếu hôm nay là ngày cuối cùng bạn gặp người đó thì bạn sẽ dành cho người đó toàn bộ tình cảm chân thành của bạn và bạn sẽ không ngại nhận lỗi của mình. Và nếu bạn đang bất đồng quan điểm với một người bạn nào đó, vì hôm nay là ngày cuối bạn sẽ không tiếc khi nói rằng bạn không còn hờn trách người đó nữa, rằng bạn yêu quý người đó biết dường nào, rằng chúng ta sẽ là đôi bạn thân mãi mãi của nhau đúng không? Tại sao mãi đến hôm nay bạn vẫn chưa làm những việc đó? Bởi vì bạn chưa thấy được tầm quan trọng của nó, bởi vì bạn nghĩ rằng chưa tới lúc cần làm vậy và đặc biệt là bởi vì, bởi vì,… nhiều quá cái bởi vì. Còn khi đã là ngày cuối rồi thì bạn đâu còn nhiều như thế cái bởi vì. Bạn chỉ còn lại cho mình một khoảng thời gian ngắn ngủi chỉ đếm bằng giờ hay thậm chí là bằng phút. Nó không đủ để bạn có thêm bất kỳ một cái bởi vì nào nữa. Hãy nghe tôi và bắt đầu ngày từ bây giờ đừng để quá nhiều cái bởi vì trong suy nghĩ của bạn mà thay vào đó là hành động ngay vì nếu không thì mọi thứ sẽ quá trễ. Không bao giờ là quá muộn để bắt đầu nhưng không còn sớm để do dự.
Hãy nhớ rằng, điều cuối cùng bạn làm và câu cuối cùng bạn nói là những thứ ở lại trong lòng người khác lâu nhất.

Hạnh phúc giữa dòng đời

Có bao giờ bạn tự hỏi hạnh phúc là gì không? Hạnh phúc là một cảm giác rất khó tả và gần như là không giống nhau ở những người khác nhau. Có người cho rằng hạnh phúc là có được nhà cao, cửa rộng, tiền nhiều,… cũng có người chỉ mong ước đơn giản là một gia đình. Còn đối với những người khuyết tật thì chỉ mong được bình thường như bao người khác. Nói vậy là để khẳng định với bạn rằng hạnh phúc thật sự ở mỗi người khác nhau là không hoàn toàn giống nhau. Tuy nhiên cũng cần nói rằng trong quan điểm về hạnh phúc tất cả đều có một vài điểm chung. Đó là được làm những việc mình mong muốn, sống với chính mình và vừa lòng với những gì mình có được. Như vậy bạn có thể tự đặt cho mình những tiêu chí của một cuộc sống hạnh phúc. Để duy trì và phát huy niềm hạnh phúc thì bạn cần biết quý trọng những gì mình có được. Biết bằng lòng với những gì mình có, khả thi cao những kế hoạch của bản thân cũng như của gia đình. Và nếu cuộc sống không cho bạn những điều bạn thích thì bạn hãy thích những cái bạn đang có. Sau đây là một vài việc giúp cho quan hệ vợ chồng trở nên ấm áp và gần gủi hơn. Ít nhất mỗi tuần một lần bạn dành riêng một buổi tối cho gia đình, ít nhất một lần cùng vợ nấu một bữa tối và mỗi tháng ít nhất một lần bạn dành một buổi để đi chơi cùng gia đình (mua sắm, ăn khuya, du lịch,…). Đó là những việc tưởng chừng như đơn giản nhưng nó có một sức hút mãnh liệt giúp bạn giữ vững được tình yêu trong gia đình.

Tuyệt đối không nên lên giường ngủ với những rắc rối, bởi vì chúng sẽ làm cho bạn bị mất ngủ và làm bạn trằn trọc thêm. Hãy dành tặng cho bản thân mình một khoảng thời gian thật sự trong ngày để bạn tận hưởng cuộc sống này. Bạn cần biết rằng ngày hôm qua mãi mãi là quá khứ. Nếu không có quá khứ thì sẽ không tìm thấy hiện tại. Nhưng nếu bạn cố gắng tiếc nuối quá khứ, tiếc nuối vì những việc đã qua liệu bạn có làm lại được không? Dù chỉ trước đó một giây thôi thì nó cũng trở thành quá khứ rồi. Có cố gắng thế nào đi nữa, có suy nghĩ hay tuyệt vọng về nó cũng là điều vô ích. Mỗi người đều có 24 giờ mỗi ngày và quyền sử dụng như thế nào ở mỗi người là điều tự họ quyết định. Bạn không thể cho tôi và ngược lai đồng thời không thể ai cho ai hay nhận lấy của ai được khoảng thời gian đó. Hãy nhìn nó để đặt tiếp bước chân cho ngày hôm nay. Nếu hôm qua chỉ là quá khứ thì ngày mai là một tương lai xa vời. Điều quan trọng là hôm nay. Đây là thực tại, bạn cần làm gì cho ngày hôm nay? Luyến tiếc về ngày hôm qua là nghĩ về quá khứ, lo lắng trăn trở cho ngày mai là lo cho tương lai. Mà tương lai thì chưa ai biết trước được điều gì là chắt chắn cả. Vậy tại sao hôm nay bạn có 24 giờ bạn không sử dụng nó một cách có hiệu quả? Bạn hãy làm hết những gì có thể trong ngày hôm nay để ngày mai bạn không còn tiếc nuối nữa và để bạn thấy thanh thản trong hiện tại. Hôm qua, hôm nay và ngày mai chỉ là 3 ngày ngắn ngủi nhưng nếu bạn không biết cách quý trọng và sử dụng nó hợp lý thì mãi mãi bạn sẽ phí phạm nó, phí phạm thời gian, phí phạm cả cuộc đời của bạn. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào bạn cần nhớ quá khứ chỉ mãi là quá khứ, hãy lấy nó làm bàn đạp để đi tiếp những bước đi cho cuộc đời này. Cách duy nhất để chuẩn bị tốt cho tương lai là ngay từ hôm nay bạn phải sống và làm những việc đúng đắn nhất. Hãy nhớ rằng không bao giờ là quá muộn để bắt đầu. Mọi sự bắt đầu đều là hợp lý vì vậy hôm nay, ngay lúc này bạn hãy bắt tay vào hành động.

Áp lực cuộc sống

Hằng ngày bạn và tôi chúng ta đã, đang và sẽ đối mặt với nhiều hơn những tình huống thông thường. Nhiệm vụ của mỗi người là làm sao để sống hài hoà trong tất cả những tình huống đó. Làm sao để biết sống giữa dòng đời. Để làm được những điều đó đòi hỏi bản thân mỗi chúng ta phải không ngừng vận dụng những kiến thức trong thực tiễn cuộc sống, trong kinh nghiệm đã được tích luỹ để xử lý. Mỗi lần như thế bạn cần suy ngẫm những vấn đề sau:
Chịu áp lực. Bạn hãy là người tích cực, khi gặp các tình huống bất ngờ đừng xem đó là trở ngại mà hãy xem đó là cơ hội để thay đổi và phát triển. Bạn cần biết rằng ngay lúc chúng ta có nguy cơ cũng là lúc cuộc sống ẩn chứa trong đó những hiểm nguy lẫn với cả những cơ hội. Chúng ta cần thận trọng với nguy hiểm nhưng cũng sẳn sàng bức phá khi cơ hội đến. Chúng ta cần biết tìm kiếm cơ hội ngay trong những lúc khó khăn nhất bởi một lẽ rất hiển nhiên là khi một cánh cửa này khép lại thì sẽ có cánh cửa khác mở ra. Vấn đề là chúng ta cần tỉnh táo để nhận thấy cảnh cửa đang mở. Và đừng để bỏ lỡ những cơ hội đó. Bạn phải chịu đựng được những áp lực mạnh của cuộc sống, dám đương đầu với khó khăn, thử thách mới là người có nghị lực. Tôi xin nhắc lại với bạn điều này một lần nữa đó là chính nhờ gió ngược mà cánh diều mới lên cao. Bạn phải luôn nổ lực đừng bao giờ tự mãn về những gì mình đạt được nhưng cũng đừng nản chí khi chưa thoả mãn khát vọng. Dù trong hoàn cảnh nào thì bạn phải luôn nỗ lực để tìm kiếm cơ hội, hoạch định chiến lược để hành động. Bạn cần nhớ rằng có thể vì yếu sức mà bạn đi chậm nhưng không bao giờ được dừng lại.
Có thể đơn giản bạn chỉ là một người nhỏ bé trên thế giới này nhưng với ai đó bạn là cả thế giới bao la. Vì lý do đó bất kỳ lúc nào ngay cả lúc bạn mệt mỏi nhất thì bạn cần phải nhớ là mình là cả một thế giới để cố gắng để nổ lực và để vượt qua tất cả như một người hùng thạt sự. Tuy nhiên bạn cũng cần biết điểm đến và giá trị của bản thân đừng quá tự tin để rồi sẽ phải hối tiết. Tôi nghĩ bạn đã từng nghe kể về câu chuyện về cuộc chạy đua giữa thỏ và rùa. Thỏ đã thất bại chỉ vì sự quá chủ quan, qua tự tin vào khả năng của bản thân. Bạn nghĩ sao về bài học này? Có đủ để bạn và tôi đủ để khắc sâu trong suy nghĩ không?

Giá trị cuộc sống

Đến đây tôi xin kể cho bạn một câu chuyện có thật mà nó đã được trích dẫn trong nhiều cuốn sách khác nhau. Câu chuyện kể về một tờ 20 đô la.
Có một nhà diễn thuyết lừng danh, hôm nọ, trong một lần đang diễn thuyết với khán giả của mình ông đưa tay vào túi lấy ra một tờ 20 đô la rất mới. Mọi người đều nghĩ rằng chắt đó làm một món quà mà ai đó đã tặng cho ông. Ông giơ cao tờ tiền và hỏi mọi người rằng ai muốn có tờ này. Có rất nhiều cánh tay giơ lên và đồng thanh hô “tôi”. Tiếp đến, nhà diễn thuyết đưa tờ tiền lên đôi bàn tay và vò thật mạnh làm nó trở nên nhàu đi rất nhiều. Sau động tác ấy, ông lại giơ cao lên lần nữa và cũng hỏi mọi người ai muốn có tờ tiền này. Lúc này có ít hơn những cánh tay giơ lên và cũng ít hơn cả về từ “tôi” mà họ đồng thanh đáp. Chưa dừng lại ở đó, nhà diễn thuyết tiếp tục đưa tờ tiền xuống dưới chân mình và dùng chân giẫm lên nó nhiều lần làm cho tờ tiền trở nên cũ kỹ, bẩn thiểu đi rất nhiều. Xong rồi ông lại đưa lên tay và lại giơ lên hỏi lần nữa. Lúc này có ít hơn nữa thậm chí chỉ còn lại vài người và vài cái “tôi” yếu ớt. Bấy giờ nhà diễn thuyết mới hỏi rằng trên tay tôi là tờ tiền có giá trị bao nhiêu? Tất cả mọi người đều đồng thanh đáp 20 đô la. Ông hỏi tiếp vậy sao giờ ít người muốn có nó hơn lúc đầu? Mọi người đều không thể đưa ra lý do. Ông hiểu điều đó và ông nói với mọi người rằng: Thực ra trong cuộc sống nhiều khi chúng ta không nhìn thấy giá trị đích thực của nó mà chỉ nhìn thấy sự hào nhoáng, vẻ bề ngoài của nó thì đã vội kết luận. Tờ tiền này trước sau vẫn có giá trị 20 đô la vậy thì dù cuộc sống có đưa ta đến đâu thì giá trị của bản thân ta vẫn vậy. Dẫu chúng ta có dơ bẫn hay sạch đẹp thì giá trị nhân cách cũng có thế. Trong bất kỳ tình huống nào, dù vấp ngã hay thất bại thì chúng ta vẫn là chúng ta. Bạn vẫn là bạn và tôi vẫn là tôi đúng không? Chúng ta không căn cứ vào vẻ bề ngoài để đánh giá giá trị một đồ vật hay một con người.
Để đánh giá một cách chính xác bạn cần tìm hiểu các thông tin sau: một là hoàn cảnh xuất thân. Hai là quan hệ với bạn bè. Đến đây bạn cần nhớ câu này: “tôi sẽ cho bạn biết bạn là người thế nào nếu bạn cho tôi biết về những người bạn của bạn”. Hãy đánh giá thông qua các mối quan hệ trong xã hội, qua công việc và nhất là những tình huống bất ngờ, nan giải. Chỉ trong những hoàn cảnh như vậy người ta mới bộc lộ hết tính cách của mình cũng như tất cả những năng lực để bạn vượt qua chặn đó. Tuy nhiên cuộc sống cũng dạy ta khá nhiều điều chẳng hạn như việc muốn bắt được cọp con phải đi vào hang cọp. Nghĩa là bạn muốn biết một người khác suy nghĩ như thế nào trong hoàn cảnh đó thì tốt nhất là bạn nên đặt mình trong hoàn cảnh đó để suy xét. Ví dụ như bạn muốn biết cảm giác của một người công nhân như thế nào thì bạn nên bắt đầu từ vị trí và vai trò của một người công nhân bình thường nhất. Khi đó bạn sẽ hiểu được cảm giác, công việc cũng như những khó khăn mà họ trãi qua để rồi từ đó bạn sẽ biết làm thế nào để những người công nhân hài lòng. Nhân đây tôi cũng xin nhắc đến một vấn đề mà khi các bạn đã trưởng thành và thành công trong công việc hay mắc phải. Đó là cách đối xử của bạn với những người cấp trên, cấp dưới và cả với những người đồng nghiệp. Để thành đạt trong vai trò một người quản lý bạn cần biết được công việc và vai trò của từng bộ phận, từng con người trong tổ chức của bạn. Biết được điều đó nó không chỉ giúp bạn có được cái nhìn tổng quan về công việc mà nó còn giúp bạn biết được vai trò của từng người trong hệ thống nhân sự của mình. Điều này hoàn toàn đồng nghĩa với việc nếu bạn muốn người khác làm việc đó thì bản thân bạn hãy làm nó trước đi đã. Hãy đánh thức ý thức tự giác vốn có trong mỗi con người để họ luôn làm việc như một điều tất yếu. Và bạn luôn là người tiên phong.

Thành công hay thất bại

Một ngày nào đó bạn nhìn lại chặn đường đã qua bạn nhận thấy rằng mình rất thành công thì bạn hãy dành chút thời gian để chiêm nghiệm lại nó. Và điều cốt lõi là bạn đã thành công như thế nào? Bạn đã bỏ ra những gì? Bao nhiêu thời gian? Cuối cùng bạn có những gì? Và hãy so sánh lại xem giữa cái được và cái mất đó cái nào lớn hơn. Nhưng bạn cũng nên để ý một vấn đề là kinh nghiệm bạn tích luỹ được là bao nhiêu sau thành công đó. Tôi nghĩ cái thành công nhất của mỗi con người chính là sự trưởng thành trong suy nghĩ. Nếu bạn cho là khi có được một khối lượng tài chính kết xù gọi là thành công thì bạn đang sai lầm đó. Với bất kỳ sự giàu có nào về mặt tài chính mà thiếu đi kiến thức và sự hiểu biết thì dù tài sản có lớn đến mấy cũng sẽ hết trong một sớm một chiều. Còn nếu khi bạn sở hữu một sự trưởng thành từ bản thân thì việc để có được khối lượng tài sản lớn hay có được cuộc sống hạnh phúc điều đó trở nên dễ vô cùng.

Vậy theo bạn thước đo của sự thành công là gì? Đó là mức độ trưởng thành của bản thân so với những gì bạn bỏ ra. Bạn cần nhớ một điều là hãy luôn sống bằng sự hiểu biết và kiến thức mà bạn có được đừng bao giờ làm theo ý tưởng người khác bởi vì nó là của họ nên họ hiểu nó rõ hơn bạn.

Những cuốn sách trong đời

Cuộc sống này luôn đòi hỏi ở bạn nhiều hơn thế những kỹ năng sống. Những điều đó sẽ được tìm thấy trong từng trang sách và bạn hãy nhớ rằng tôi cũng chỉ là người đọc trước bạn một trang sách. Những gì tôi viết lên đây là món quà ý nghĩa nhất mà cuộc sống mang tặng cho tôi. Giờ đây tôi thấy rằng điều đó có ý nghĩa với tất cả chúng ta nên tôi đã chép lại để bạn, tôi và những ai quan tâm đến thuật này được tham khảo. Vì vậy đọc nhiều sách sẽ giúp bạn có được những thứ mà ti vi không thể cho bạn. Nếu bạn là một người nóng tính hãy dùng đến những cuốn tiểu thuyết, nó sẽ giúp bạn tự tin và bình tĩnh hơn trong những tình huống đối xử. Hãy sống kiên cường như thép đã tôi thế đấy hay ông già và biển cả, sống mưu trí như Robinson Crusoe, hay sống một cuộc sống đầy nghĩa tình như tiếng gọi nơi hoang dã,… và còn nhiều, nhiều hơn nữa những cuốn sách hay bạn có thể tham khảo được. Hãy sống và làm tất cả những việc gì bạn cho là cần thiết để bất kỳ một lúc nào rãnh rỗi nghĩ lại bạn không thấy hối tiếc vì những việc đã làm.
Cuộc đời này có đầy những điều bất ngờ cũng với những ngã rẻ và cả những khúc quanh co nữa. Nhưng dù sao thì bạn cũng đừng bỏ cuộc vì thiếu kiên nhẫn, rồi sẽ đến lúc bạn thấy những bước ngoặc đáng ngạc nhiên trong đó. Và bạn cần nhớ rằng “đừng nói chia tay nếu bạn còn đang cố gắng; đừng vội đầu hàng khi bạn đủ sức chịu đựng”. Nghe qua bạn có thể cảm nhận được ý nghĩa của nó như thế nào? Đó là một lời nói rất đơn giản nhưng để nó trở thành phương chăm sống, là kim chỉ nam của mình trong mỗi hành động thì không hề đơn giản. Tại sao phải như vậy? Khi bạn còn cố gắng, còn nổ lực để làm một cái gì đó thì đương nhiên là bạn không muốn và không cam chịu kết quả như vậy. Và nếu đồng thời cùng lúc bạn đang cố gắng, đang nổ lực mà bạn lại chia tay thì hai vấn đề này trở nên mâu thuẩn nhau. Một mặc bạn cố gắng níu giữ, một mặt bạn chấp nhận và để buông xuôi tất cả. Chính ngay trong suy nghĩ của bạn đã tạo nên sự đối nghịch và bạn không thể toàn tâm cố gắng mà chỉ làm để rồi được thì cũng được mà không thì thôi. Đó là một sự lưỡng lự không quyết đoán kiên quyết. Còn đầu hàng, tại sao bạn đầu hàng? Có phải là vì quá sức chịu đựng của bạn không? Vậy nên nếu còn đủ sức chịu đựng thì bạn không được đầu hàng. Dẫu biết sự cố gắng và chịu đựng của bạn chỉ mong manh như giọt sương nhưng bạn hãy nhớ là từ những giọt sương long lanh đó mới tạo cho cuộc sống, cho bầu trời này trở nên trong sáng hơn. Hãy cố gắng vượt lên trên tất cả và bạn cần nhớ thêm rằng chính nhờ gió ngược mà cánh diều mới lên cao.

Giữa dòng đời

Hằng ngày bạn gặp và trò chuyện với vài người, có khi là vài chục thậm chí còn nhiều hơn thế nữa. Làm thế nào để mọi người hài lòng và đồng ý ủng hộ chúng ta đó là một vấn đề hết sức quan trọng kể cả trong công việc lẫn cuộc sống. Ai cũng biết chúng ta sống vì chúng ta vì những gì mà chúng ta cho là đúng đắn. Tuy nhiên nếu chỉ biết nghĩ đến bản thân thì quá ư là khe khắt. Chúng ta còn nhiều hơn những việc cần phải làm. Sống vì cộng đồng và vì mọi người. Nhưng làm thế nào để mọi người thừa nhận điều đó và quan trọng hơn là để họ cùng với ta để xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn. Bởi một lẽ dù ta giỏi dang đến mấy mà chỉ một mình ta thì không thể làm được việc gì ra hồn cả. Chẳng thế mà ông cha ta đã có câu “một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao”. Đây là một việc làm không dễ tý nào. Nó đòi hỏi ở người khởi xướng những kỹ năng nhất định để tập hợp và hướng mọi người cùng đi đến đích. Để làm được việc đó chúng ta cùng nhau bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, bình thường nhất. Đừng chờ đợi để làm những việc vĩ đại mà hãy làm những việc bình thường theo một cách vĩ đại.
Mỗi buổi sáng thức dậy bạn hãy mĩm cười và nhìn cuộc sống với một tâm thái tốt nhất không chút bi quan chán nản. Khi tâm hồn bạn thoải mái nó có một sức mạnh lan toả ra công việc và mọi người xung quanh. Họ sẽ cảm nhận được điều đó và mỗi một người như một đóm lửa nhỏ cùng nhau toả sáng. Bạn luôn nhớ rằng dù tất cả những ngọn nến trong phòng đã tắt thì chỉ cần bạn có trong tay một đóm lửa nhỏ bạn vẫn có thể thắp sáng lên được tất cả. Tôi sẽ kể cho bạn một câu chuyện nhỏ sau: trong một căn phòng tối có 3 ngọn nến đang sáng. Chúng đang tý tách trò chuyện cùng nhau và cùng nhau toả ánh sáng hồng hào, ấm áp ra khắp căn phòng. Chợt một cậu bé xô cửa chạy ùa vào. Gió và không khí lạnh từ bên ngoài đã làm tắt 2 trong số 3 ngọn nến. Cũng vì thế mà ánh sáng còn lại cũng trở nên heo hắt, bên ngoài gió vẫn tiếp tục lùa vào làm không khí trở nên lạnh lẽo, ánh sáng trở nên nhạt nhoà. Cậu bé chợt nhận thấy một sự lạnh lẽo vô cùng từ trái tim mình. Cậu đưa tay lên mặt và ngồi xuống khóc. Ngay lúc đó người bố từ bên ngoài bước vào, đặt nhẹ đôi bàn tay lên vai cậu bé và hỏi con về lý do. Sau khi nghe cậu bé kể lại câu chuyện, người cha ân cần đi đến nơi ngọn nên còn lại đang sáng để mồi lửa và thắp sáng lại 2 ngọn nến đã tắt. Vậy là cả 3 ngọn nến lại được thắp sáng và ánh sáng bây giờ trở nên đẹp hơn, trong hơn. Lúc này người bố mới nhẹ nhàng nói với cậu bé rằng xung quanh con ngọn lửa đã tắt nhưng chỉ cần trong con còn giữ được một ngọn lửa dù nhỏ thì cũng đủ để thắp sáng lại những ngọn nến kia. Cậu bé nở một nụ cười hạnh phúc nhìn cha rồi nhìn những ánh nến đang reo hò trước gió. Và cậu nhận thấy quả thật bây giờ ánh sáng của những ngọn nến trở nên lung linh đẹp lạ kỳ. Cậu càng hiểu thêm về nhờ có đêm tối mà ánh sáng mới thật sự có ý nghĩa.
Đúng vậy chỉ nhờ có đêm tối mà ánh sáng mới có ý nghĩa và chỉ nhờ có những ngày mưa rả rích mới có được những tia nắng tuyệt vời. Bạn hãy nhớ kỹ chỉ nhờ có những thất bại thì thành công mới có giá trị. Và bạn đừng bao giờ nản chí khi gặp thất bại. Hãy giữ mãi ngọn lửa trong lòng bạn để thắp sáng bao ánh nến đang cần đến bạn.

Suy nghĩ và hành động

Trong mọi trường hợp, tôi khuyên bạn hãy suy xét cẩn thận trước khi hành động. Để thích ứng với cục diện hiện tại bạn cần có phản ứng nhanh nhưng phải chính xác. Hãy bắt chính bản thân mình nói chậm nhưng phải suy nghĩ nhanh chóng và không bao giờ được nói hết những gì bạn nghĩ mà phải nghĩ hết những gì bạn nói. Muốn đảm bảo được điều đó tôi khuyên bạn trước khi đi đến một nơi nào, làm việc gì bạn phải bỏ ra một ít thời gian đủ để bạn nghĩ xem bạn phải làm gì ở đó, nói câu gì và nhiều hơn nữa là nghĩ ra viễn cảnh ở đó. Tôi lấy ví dụ sau: tối nay bạn có cuộc hẹn với một người nào đó chưa thân lắm. Đầu tiên là bạn phải biết cuộc gặp đó nói về vấn đề gì. Giả sử đó là một cuộc gặp nói về chiếc xe mà bạn muốn bán chẳng hạn. Vậy thì việc đầu tiên bạn cần chuẩn bị là kiến thức về chiếc xe đó, giá cả thương lượng của nó. Nếu sâu sắc hơn bạn có thể chuẩn bị một kịch bản cho cuộc gặp gỡ đó. Bắt đầu từ việc chào hỏi rồi dẫn dắt câu chuyện, rồi bạn tự đặt bạn vào vị trí người kia để bạn có thể đưa ra những câu hỏi, hay những yêu cầu gì. Từ đó bạn giải quyết tất cả những tình huống đó. Sau cùng là một vài việc nho nhỏ có thể phát sinh chẳng hạn như người đó đến trễ thì bạn sẽ xử lý như thế nào? Họ không đến thì sao? Nếu cuộc gặp gỡ thành công thì có thể sẽ phải đi giao lưu một tý,… Làm được tất cả những việc đó thì bạn không còn phải ngại khi gặp bất kỳ tình huống nào nữa. Tất cả được bạn khống chế một cách hợp lý. Vì vậy trước mỗi cuộc gặp gỡ bạn nên biết người ta là ai đang làm gì và hy vọng người đó cũng biết chút ít về bạn. Nếu bạn chịu dành ra một ít thời gian để làm việc đó thì bạn sẽ không phải nuối tiếc về những sự cố xảy ra trong đó nữa.
Để giải vây những tình huống nằm ngoài kế hoạch bạn có thể sử dụng một trong số các trường hợp sau: Khi ai đó hỏi bạn những câu hỏi mà bạn không muốn trả lời thì bạn hãy mỉm cười và hỏi lại người ta rằng “Tại sao bạn muốn biết điều đó?”. Đôi lúc câu trả lời hay nhất là một câu hỏi đó bạn. Theo đuổi ba điều đây chính là nguyên tắt 3T của bạn: tôn trọng bản thân, tôn trọng người khác và có trách nhiệm với những việc mình làm. Đó là phương châm là kim chỉ nam cho hành động của bạn. Bạn nhớ nó thì bạn không còn do dự hay lo sợ trước bất kỳ một khó khăn nào nữa. Những tình huống khó khăn nhất bạn hãy mỉm cười. Nó sẽ giúp bạn tự tin và cũng để bạn suy nghĩ kỹ hơn.
Ghi nhớ những bài thơ bạn thích cùng với những bài hát nó sẽ giúp bạn thoải mái hơn khi bạn ở một mình.

Kết luận

Thay lời kết, xin mạng phép trích dẫn một đoạn trong nhạc phẩm để gió cuốn đi của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi. Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông. Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông. Ôi trái tim đang bay theo thời gian, làm chiếc bóng đi reo lời dối gian. Những khi chiều tới cần có một tiếng cười. Để ngậm ngùi theo lá bay. Rồi nước cuốn trôi, rồi nước cuốn trôi. Hãy nghiên đời xuống mà nhìn hết một mối tình. Chỉ lặng nhìn không nói năng. Để buốt trái tim, để buốt trái tim. Trong trái tim con chim đau nằm yên. Ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu. Và sớm mai chim bay đi triền miên. Và tiến hót vang trong trời gió lên. Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người. Còn cuộc đời ta cứ vui. Dù vắng bóng ai, dù vắng bóng ai”.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng chỉ để gió cuốn đi, để nước cuốn trôi. Ta không bận tâm đến cuộc đời mình sẽ ra sao, sẽ đi về đâu mà chỉ biết sống vui với tháng ngày, có ích cho đời mặc cho gió hay nước cuốn đi. Dẫu rằng sâu thẩm trong trái tim ta mang một nổi đau lớn như một con chim mang theo vết thương sâu. Vậy mà chỉ cần sớm mai thôi thì con chim đó sẽ bay đi triền miên rồi hót vang trong trời gió lên. Vẫn yêu ngày mới dù quá mệt kiếp người nhưng cuộc đời thì mãi cứ vui dù vắng bóng ai, dù cuộc sống sẽ ra sao. Đúng vậy, đôi khi chúng ta quá đặt nặng trách nhiệm lên đôi vai của mình để rồi một lúc nào đó nó làm cho đôi chân ta mỏi, trái tim ta đau chỉ vì chúng ta đã quá cố gắng. Nhưng cuộc sống là không ngừng cố gắng. Vậy bạn sẽ chọn cách nào? Ngần ấy thời gian trôi qua, tôi nhận ra rằng chúng ta luôn cố gắng vì tất cả những gì chúng ta mong muốn. Song chúng ta phải biết quý trọng những gì hiện hữu trong cuộc sống này. Bởi một lý do rất đơn giản “ai biết ngày sau ra sao nữa; mà có ra sao cũng chẳng sao”.
Hãy giữ mãi nụ cười trên môi, trong lòng bạn và ban tặng nó cho tất cả mọi người. Mỗi ngày một lần mặt trời lại xuất hiện ban tặng cho thế gian một màu nắng hồng tươi sáng. Chúng ta là những con người nhỏ bé thế nên chúng ta chỉ có thể mang nụ cười đến với mọi người và đến với chính mình. Hãy sống một cuộc sống tốt và đức hạnh để sau này về già nghĩ lại bạn sẽ muốn sống một cuộc đời như thế lần thứ hai.
Đến tại thời điểm này tôi thừa nhận với bạn rằng tôi biết chắt chắn một điều đó là tôi chẳng biết gì hết.
Tôi chỉ có một điều mơ ước đó là mong cho tất cả những người tôi yêu quý, những người đã đọc những trang sách này luôn sống vui vẻ, thành công và hạnh phúc.
Chân thành cảm ơn bạn đã đi dọc con đường này. Một lần nữa chúc bạn và gia đình ấm áp yêu thương.